LOADING IMAGES
da35546 - Trương thị quyền

Tôi sinh ra và lớn lên trong 1 ngôi nhà không cha mẹ bị bệnh tâm thần, tài sản duy nhất đối với chị em tôi là tinhs yêu thương của bà ngoại, chị em tôi sinh ra trong sự dè bỉu của xã hội. Ờ thì mẹ tôi khùng, cha không co, nhiều người lấy hoàn cảnh của người ta làm thú vui, những câu hỏi làm tôi thấy nhói lòng chỉ biết khóc trong thầm lặng. Cha mày đâu rồi bé, con bà phải khùng, sao nó xấu Zữ Zậy, người đã xấu tên cung xấu theo. Tôi đâu muốn tôi xấu, cũng muốn mình đẹp như bao người lắm chứ vì tôi kém may mắn. Lay lắc thì chị em tôi cũng lớn lên. Tôi may mắn đc đi học nhưng k phải đi học là đc nhiều bạn được người ta coi trọng.thời giờ đẹp luôn chiếm ưu thế. Xấu thì ai thèm chơi nên tôi k có được bao nhiêu bạn cả. Đến nổi học ra ngành đi xin việc họ nhìn họ cũng k muốn nhận. Tôi ao ước mình có tiền để đập xây lại như những người không được may mắn như tôi. ước mơ chỉ là ước mơ. Vì điều kiện hoàn cảnh làm gì có đâu…. Nay tôi biết được chương trình mong rằng may mắn sẽ đến với mình 1 lần trong đời…. Cảm ơn ban giáo khảo đã đọc nguyện vọng của tôi…. Xin cảm ơn!

Bình luận
X