LOADING IMAGES
DA36793 - Trần Ngọc Sang

Kính gởi Viện Thẩm Mỹ Đông Á !
Tôi tên Trần Ngọc Sang.
Năm nay tôi đã 22 tuổi.
Tôi là con trai, nhưng mong mỏi trở thành con gái.
Tôi cao 1m72 và chỉ nặng 48kg thôi.
Một vóc dáng cao ráo mảnh khảnh. Một gương mặt hóp hác. Một mái tóc dài qua vai.
Như bao bạn trẻ khác, tôi vẫn đang loay hoay trên con đường đi tìm lại chính mình. Nhưng điểm khác biệt là họ đi tìm tâm hồn, còn tôi thì đi tìm cả tâm hồn lẫn thể xác. Và tất nhiên, con đường của tôi gian nan hơn và chông chênh hơn.
Với một đứa “ngược ngạo” như tôi thì đời sống lúc nào cũng bị đảo lộn cả.
Cứ phải gồng mình gượng ép để tránh ánh mắt soi mói từ mọi người.
Cứ phải thèm thuồng ngước nhìn những chiếc váy, đôi guốc hay mái tóc dài bồng bềnh của những cô gái đang đi trước mặt mình.
Và cứ phải giả vờ như mình là người mạnh mẽ, chanh chua để không bị kẻ xấu bắt nạt.
Tôi bị xóm làng cười chê rất nhiều vì từ nhỏ đã có xu hướng nữ tính.
Họ đặt cho tôi cái tên “Bé Hồng” để miệt thị tôi là đứa con trai đồng bóng.
Cha mẹ tôi không quan tâm lời họ nói và luôn cố gắng bênh vực tôi.
Nhưng tôi biết, cha mẹ tôi vẫn rất buồn về tôi nhiều lắm.
Tuy cha mẹ không nói ra, nhưng tôi biết họ đang mong chờ hi vọng tôi trở lại bình thường và có cuộc sống như bao người khác.
Trong công việc, tôi đã gặp không ít trở ngại chỉ vì ngoại hình khác người của mình.
Tôi là mẫu ảnh tự do.
Nhưng nghề này chưa đem lại cho tôi thu nhập ổn định.
Tôi phải làm thêm nhiều công việc khác như phục vụ, pha chế, bán hàng để trang trải cuộc sống.
Thời gian đầu đi xin việc là khoảng thời gian rất khó khăn và tủi nhục.
Mỗi lần tôi tới xin việc. Là bao nhiêu lần phải hổ thẹn ra về.
Có người chê tôi ẽo lả quá khéo làm khách sợ.
Có người chê tôi ốm yếu, đi múa lụa thì đuợc chứ làm đuợc gì.
Thậm chí có người ra yêu cầu tôi phải gồng lên và cắt tóc dài đi thì sẽ đuợc nhận.
Còn trong công việc người mẫu. Tôi nghĩ rằng làm nghệ thuật thì sẽ không bị soi mói quá nhiều về giới tính. Nhưng không phải ai làm nghệ thuật cũng đều sống thoáng cả.
Có một lần tôi đi casting trình diễn thời trang cho show sinh viên của một trường Đại học về thời trang.
Tôi đến casting với danh nghĩa là một mẫu nữ.
Khi bước vào phòng casting. Có rất nhiều ánh mắt soi mói và đùa cợt hướng về tôi.
Các bạn mẫu nữ khác thì đuợc gặp gỡ các nhà thiết kế và liên tục đuợc thử đồ. Riêng tôi bị cho ngồi một xó và chả ai thèm kêu tôi đến chỉ để hỏi cái tên. Tôi cố gắng trò chuyện với êkíp và xin cho thử đồ. Nhưng tôi chỉ nhận lại những câu nói miệt thị và cười chê của họ: “Nhiều trang phục hở ngực lắm. Bạn có ngực có mông đâu mà thử giờ !”
Và thế là tôi chỉ biết nói hai từ “Cảm ơn” và đành ngậm ngụi ra về.
Cứ mỗi đêm, tôi nằm thu mình trên chiếc giường cô đơn lạnh lẽo. Cố ngủ nhưng không thể ngủ đuợc vì cứ thao thức về câu hỏi rằng là “Cuộc sống đã quá khắc nghiệt. Tại sao mọi người lại cố làm cho nó thêm tàn khốc ?”
Nếu ai hỏi tôi có mệt không ? Xin thưa là tôi rất mệt, rất đuối sức và rất tuyệt vọng.
Nhưng tôi vẫn phải cố cứ tiếp tục sống.
Ông Trời luôn thử thách con người.
Để có một nụ cười chúng ta phải đánh đổi nhiều nuớc mắt.
Bước qua khó khăn và giờ tôi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Vẫn có đuợc những anh chị làm trong nghệ thuật yêu thương và giúp đỡ.
Tôi vẫn kiếm đuợc cho mình một công việc để trang trải cuộc sống.
Và hiện tại, tôi đang ngày đêm mong mỏi có một bàn tay phép màu nào đó giúp tôi có đuợc một hình hài đúng nghĩa. Giúp tôi có cơ hội đuợc thay đổi cuộc đời.
Tôi đã từng mơ một giấc mơ rất đẹp.
Tôi mơ thấy mình là một cô gái đang đi bộ trên bãi biển. Tôi mặc trên người một chiếc váy maxi màu trắng tinh khôi, đeo một vài sợi dây chuyền làm từ vỏ ốc. Trang điểm nhẹ và đôi má ửng hồng. Tóc dài xõa bồng bềnh và bay bay trong gió. Những hạt cát, tiếng sóng, tiếng gió. Những sải bước nhẹ nhàng, thanh thản. Và một nụ cười trên môi.

Kính mong Viện Thẩm Mỹ Đông Á giúp tôi đuợc tái sinh, giúp tôi có một cuộc sống tốt hơn và giúp tôi tin rằng đâu đó trong cuộc đời vẫn còn điều gì đó tốt đẹp.

XIN CẢM ƠN !

http://m.blogtamsu.vn/noi-long-canh-canh-cua-chang-trai-khao-khat-duoc-tro-thanh-con-gai.html

Bình luận
X