LOADING IMAGES
DA36703 - Quách Lê Minh

Em lớn lên ở 1 huyện nhỏ, trong gia đình làm nông, cuộc sống không đầy đủ như bao người khác. Sinh ra với mặt không hoàn hảo từ bé đến lớn em rất ít bạn bè, em không dám tiếp xúc với người lạ, luôn sống khép kín.

Câu chuyện của em là chuỗi ngày tự ti, mặc cảm và có lúc là sự tuyệt vọng. Cuộc sống gia đình em khó khăn không đủ điều kiện nên em cũng chẳng thể nào có thể nghĩ tới việc thẩm mĩ. Và câu chuyện của em:

Thấy có thông tin tuyển người làm thêm tại một quán cà phê, tôi bước vào để xin việc. Gặp chủ quán tôi nói:

Chào anh? em muốn xin việc làm.

Anh chủ quán nhìn em suy nghĩ. Anh nói:

Quán anh đủ người rồi em.

Em hỏi lại: các anh đủ người rồi mà vẫn đăng biển tuyển nhân viên hả anh? giọng em lí nhí

Anh chủ quán bảo: bên anh ưu tiên người có ngoại hình.

Thế là em đành ngậm ngùi bước ra về, nhưng trong lòng không khỏi chếnh choáng vì câu nói vừa rồi.

Lại thêm một quán cà phê nữa từ chối, rồi thêm một chỗ làm thêm nữa, và thêm nữa,…em bắt đầu ý thức được ngoại hình của mình. Dưới ánh đèn điện mờ ảo em nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương, em chỉ ước cuộc sống này chẳng cần phân biệt đẹp xấu. Khuyết điểm lớn nhất của em đó là một gương mặt không được cân đối. Chiếc mũi to bè, cằm dài lệch và da mặt thô mụn và rổ, hàm răng thưa và to lễnh chễnh, nhưng đối với em hiện giờ mà nói để thay đổi 1 điểm gì đó trên khuôn mặt để ưa nhìn là điều rất khó khăn. Đôi lúc thấy ghen tỵ với bạn bè hoặc ai khác.

Có thể những điều đó đối với bạn sẽ chẳng là gì nhưng đối với những người có hoàn cảnh như em thì ngược lại, nó khiến em tự ti suốt một thời gian dài, có những lần em nghĩ “Nếu mình chết đi có ai biết đến mình không”. Cùng cực của sự tự ti là trầm cảm, là ít nói, là cô đơn.

Nếu kể hết câu chuyện của em chắc phải nhiều lắm, từ đó em nhận ra rằng để có 1 việc làm trước hết phải có ngoại hình. Nên em tham gia” Diện mạo hoàn hảo” mong 1 điều gì đó nhỏ nhoi giúp em thay đổ ngoại hình để có 1 việc làm.

Bình luận
X