LOADING IMAGES
DA28662 - Phan Nguyễn Thảo My

Khiếm khuyết và nghèo đâu phải là một cái tội. Em luôn bị mặc cảm và tự ti với hàm răng của mình trong suốt 10 năm qua. Em rất ngại giao tiếp với mọi người, vì họ luôn nhìn em với một ánh mắt tò mò và lạ lẫm, khi đi học em luôn bị bạn bè trêu chọc, bảo em “mai mốt không lo thất nghiệp, đi cạo dừa mướn kiếm tiền”. Em đã khóc và càng cảm thấy mình xa lạ với mọi người hơn, em ít khi cười với mọi người. Em luôn luôn ao ước có một ngày phép màu sẽ đến thay đổi hàm răng của mình, để em có thể tự tin hơn, vui cười thoải mái hơn, để những người dè bỉu, coi thường em thấy rằng khiếm khuyết không là mãi mãi. Và quan trọng hơn nữa là em thực hiện được ước mơ ca hát, làm mẫu ảnh của mình, ước mơ mà em đã ấp ủ rất lâu không dám nghĩ tới. Để khẳng định rằng bản thân mình không vô dụng như bạn em từng nói.

Bình luận
X