LOADING IMAGES
DA35174 - Nguyễn Phan Thành Trung

Làm việc trong ngành truyền thông, tiếp xúc nhiều với môi trường sáng tạo, một trong những áp lực mà tôi luôn gặp phải đó là phải luôn giữ hình ảnh mình luôn đẹp. Và nói không sai khi cái đẹp luôn được đánh giá cao trong môi trường làm việc đầy thị phi này để tạo ra những thứ đẹp đẽ. Tuy nhiên, vì bẩm sinh một phần, và vì lúc còn nhỏ không chú ý nhiều đến vấn đề chăm sóc bản thân, tôi đã kém may mắn sở hữu một vẻ ngoài không mấy hấp dẫn và đẹp đẽ. Chỉ khi lớn lên, vào Đại Học và rõ nhất là khi đi làm, tôi dần nhận ra được sự khác biệt khi mọi người nhìn tôi và nhìn anh đồng nghiệp đẹp trai bên cạnh. Tôi tự an ủi mình bằng những loại quần áo, phụ kiện, làm sao phải trông thật đẹp để bù lấp lại những thiếu sót về mặt hình thể và khuôn mặt. Nhưng lớp nước sơn hời hợt bên ngoài sao có thể che đậy được hoài bản chất lớp gỗ xấu bên trong? Với xã hội ngày nay, đẹp là một loại tài sản mà con người có thể đem đi giao dịch và làm lợi cho bản thân, thì tôi dần trở nên thiệt thòi. Suốt 10 năm nay, tôi cứ nghĩ hoài về những gương mặt xinh đẹp xung quanh, những gương mặt nhận được biết bao sự ưu ái và đón nhận, trong khi tôi cho dù có cố gắng thế nào, thì cũng luôn bị quật ngã bởi sự tự ti, bởi những người đẹp hơn.Tôi đến với Thẩm mỹ viện Đông Á với niềm tin rằng, tôi sẽ tạo nên được kỳ tích, thay đổi bản thân, và đồng thời với những kiến thức có sẵn về truyền thông, tôi sẽ tạo nên được một làn sóng, một cú hích cho chính bản thân mình và cho cả Thẩm mỹ viện Đông Á. Tôi sẽ truyền cảm hứng cho rất nhiều người ngoài kia rằng: “KHÔNG CÓ THẤT BẠI NÀO ĐÁNH GỤC ĐƯỢC TA, CHỈ CẦN DÁM HÀNH ĐỘNG”

Bình luận
X