LOADING IMAGES
DA31732 - Nguyễn Ngọc Mai Thi

Từ năm cấp 2, tôi đã luôn bị bạn bè lấy ra làm chủ đề bán tán và trêu ghẹo vì ngoại hình quá cỡ và vẻ ngoài kịch cỡm. Nên vì thế tôi chỉ có một hai người bạn thôi! Tôi rất thích chụp ảnh nhưng không dám vì mỗi lần chụp phải dành cả tiếng đồng hồ để chọc những tấm trông khá “ ổn” và hàng giờ để photoshop cho đỡ tệ hại, khi post lên trang cá nhân đa phần mọi người đều khen kiểu con này “ sống ảo” chứ ngoài rất xấu. Vẻ ngoài không thu hút làm mình hạn chế trong các mối giao tiếp xã hội, bạn bè và cả tình cảm. Tôi rất thích cậu bạn học chung nhưng buồn thay “ duyên phận là thứ rẽ ngang” tình yêu có lẽ cũng chỉ dành cho những cô gái xinh xắn còn tôi thì không. Bạn ấy, cùng các bạn học nam khác hay trêu ghẹo tôi là “HAPPY POLLA” Việt Nam hay kiểu xấu gì mà không thể tin có người xấu xí tệ hại đến thế là cùng! Những lúc như thế tôi cũng chỉ biết khóc trong tủi than tự ti, vì bề noài tôi lúc nào cũng cố tỏ ra mạnh mẽ, vui vẻ như một thằng con trai dù tôi cũng ước được khóc để có người dỗ dành chia sẻ. Nhưng yếu đuối chỉ hợp với các bạn nữ xinh xắn còn tôi khóc thì ai xem . Tôi đã nhiều lần đến phòng gym để tập nhưng cũng không thành công vì ánh mắt dè bỉu, cười cợt. Còn thuê PT riêng quá mắc tôi không đủ khả năng, tôi cũng dung đến thuốc giảm cân và kết quả thất bại ê chề, thế là tôi vẫn phải sống và sống trong lớp vỏ xấu xí này mà không sao thoát ra được.Dần đân, mọi thứ với tôi là xa xỉ, là sự khép kín, bề ngoài kém xinh làm tôi khó xin việc, chỉ một lần duy nhất nhờ người bạn thân xin hộ công việc phụ bếp mà thôi. Tôi đã chịu quá đủ và không thể tiếp tục cảnh này nữa, hôm nay những lời tôi chia sẻ đều là những lời tôi giấu kín rất nhiều năm, và còn nhiều hơn nữa chỉ là trong phút uất nghẹn không sao kể xiết được . Chỉ hy vọng tôi được một lần tái sinh , xin cho tôi tìm được chút ánh sang cuộc sống này.

Bình luận
X