LOADING IMAGES
DA34121 - Nguyễn Minh Phương

Tôi sinh ra đã không đủ may mắn như như các bạn bình thường khác. Bẩm sinh tôi đã có vết bớt đỏ trên nửa bên má phải rồi, các cụ ngày xưa nói rằng vì lúc nhỏ do tôi nghịch ngợm quá nên bị bà mụ đánh dấu vết chàm trên người… Khi còn nhỏ tôi hay bị bạn bè trêu chọc là con mặt nọ mặt kia, cũng phần vì bản thân có nước da ngăm đen, thêm nét mặt thô, xương mặt to, không mấy cân xứng nên tôi không có nhiều bạn bè vui chơi cùng. Rồi thời gian cứ thế trôi đi, khi tôi là sinh viên năm thứ hai của một trường đại học tại Hà Nội, nhìn các bạn nữ cùng lớp ai ai cũng có bạn trai có người yêu đưa đón đi chơi cuối tuần, còn mình thì….chỉ biết ôm gối tủi thân khóc. ..năm tháng sinh viên đi qua cho tới một ngày mùa thu năm 2007, lúc này tôi đang là sinh viên năm cuối thì đây cũng là vết sẹo thời gian, vết cắt đầu đời nhưng đeo đẳng nỗi đau suốt quãng đời sinh viên ấy. Tôi đã quen một người bạn trai quê Tỉnh Bắc Giang còn lại tôi khó hay biết thêm thông tin gì khác nữa, anh đã để ý tôi từ lúc nào tôi cũng không biết, anh ta biết rất rõ cuộc sống và các mối quan hệ của tôi, anh tìm cách tiếp cận tán tỉnh tôi, thời điểm đó tôi ngủ ngơ đến khờ khạo không hay biết rằng cái anh ta muốn tiếp cận tôi là với mục đích không đàng hoàng, chỉ vài hôm quen biết anh tôi đã ru tôi đi chơi, anh chở tôi đi ra ngoài ngoại thành Hà Nội, ban đầu tôi ý không biết anh
chở mình đi đâu nhưng vì sự tò mò vì muốn có cảm giác có người yêu đã ý không thể chiến thắng ý chí của bản thân. Đến nơi hẻo lánh bất ngờ anh ta đã giở trò đồi bại hại đời con gái của tôi, trong cơn thú tính của anh ta tôi không thể kháng cự nổi, tôi đau đớn trong vô vọng, sau đó hắn phóng xạ thụt mạng bỏ đi để mặc lại mình tôi nơi xa lạ đó….trách tôi vội quá tin tưởng không hề tìm hiểu thông tin về hắn đã đồng ý cho hắn chở đi chơi… thời gian trôi đi tôi ra trường và xin dạy học tại trường THCS ở địa phương. Nhìn những gương mặt thiên ngày của các em học sinh nhìn tôi với ánh mắt không mấy thiện cảm về tổ có em che mắt có em bịp mồm có em nói eo xèo về khuôn mặt cô giáo sao trông kinh thế,sao nhìn mặt cô sợ thế, ghê thế…tôi chỉ biết lặng im bước rời đi, tôi rất muốn chia sẻ với các em muốn nói với các em rằng cô cũng rất muốn rất ước ao và vô cùng áo ước,ước gì cô có một diện mạo thật xinh đẹ thật hoàn hảo khi xuất hiện trước mặt các em như số phận nghiệt ngã không ưu ái cho cô được như thế….và nước mắt tuôi rơi theo bước chân bước ra khỏi lớp học….đấy là câu chuyện của 10 năm về trước đã qua rồi. Hiện tại tôi biên chế giảng dạy tại Tỉnh Thái Bình từ năm 2011và cách 120 km quê mẹ. Cũng tưởng ra sau này cuộc sống của mình ngày càng nở hoa nhưng thật trớ trêu sóng gió luôn ập đến với cuộc sống của tôi…. Hiện tại tôi là mẹ đơn thân nuôi 2 con nhỏ một bạn học lớp 2 và một bạn học mầm non chỉ với đồng lương giáo viên bậc 3 là 4,7 triệu đồng, ngoài ra không có hỗ trợ từ môt ai khác ngay cả cha ruột của 2 đứa con tôi, anh ta đã bỏ mẹ con tôi và chạy theo tiếng gọi trái tim với người đàn bà khác, hạnh phúc mà 7 năm tôi dầy công vun đắp da như sóng rạt biển vùi.. . Mọi người xung quanh nói rằng tấy cả cũng là số còn người không tránh được, không lẽ tôi phải chấp nhận và khuất phục trước số phận đã an bài cho mình… Ngoại hình không hoàn hảo, đường tình duyên trắc trở…nếu đánh đổi cả tuổi thọ để có được vẻ đẹp ưa nhìn và thay đổi iện mạo thì tôi cũng nguyện sẵn sàng, sẵn sàng cống hiến bản thân vì cái đẹp. Trên đây là những lời tự thuật một góc về cuộc đời của tôi, tôi luôn hy vọng sẽ có điều ước thứ 7 may mắn đến với cuộc đời mình và cũng luôn cầu chúc cho tất cả những bạn cũng như tôi hoặc còn có những bạn còn có số phận không mấy hoàn hảo nữa có thể chạm vào điều ước đó.

Bình luận
X