LOADING IMAGES
da36212 - Nguyễn hồng trang

Từ nhỏ tui đã tự ti với bản thân mình.do mắt tui lé với ngoại hình xấu xí nên hay bị bạn bè trêu chọc.tuổi thơ của tui trôi qua cứ như vậy.đến lớn gia đình khó khăn tui còn nhớ mãi năm tui lớp 9 chuẩn bị vô lớp 10 tui rất vui chuẩn bị hồ sơ để nhập hoc nhưng lúc đó cảnh cha bệnh ma nhà lại không có tiền gạo thì lại hết thì tui biết tui không thể học tiếp nữa nên tui từ bỏ ước mơ của đời mình ở cái tuổi 15 chưa biết gi tui đã phải bỏ lên đất bình dương một nơi rất xa lạ để đi làm kiếm tiền phụ gia đình cho các em được đi hoc.tui nhớ mãi ngày tui bước chân lên mảnh đất xa lạ tui đã khóc rất nhều vì nhớ cha mẹ và các em.nhưng vì các em vi cha mẹ tui phải cố gắng.tui cứ làm và thời gian cứ trôi tui cũng lớn và hiểu đời nhều hơn.thấy người ta có người yêu tui tuổi thân lắm vì tui mặc cảm về ngoại hình của minh tui chẳng dám yêu ai và cũng không ai dám yêu tui và rồi tui cũng lấy chồng qua mai mối một người tui chẳng quen biết vì cha mẹ và mọi người trong nhà nói là được không lẽ đi làm cả đời.người đó chịu tui tui nghĩ đời mình cũng còn may mắn tìm được bến đổ cho mình.nge theo ba mẹ cho yên phận.nhưng cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc nhưng tui tưởng.có ai như tui khi chồng mình nói với minh là thấy vợ người ta mắc ham.chê tui mập và rất nhều nữa tui chưa bao giờ có được sự quan tâm của chồng cả lúc tui có bầu và sanh con.cuộc sống của tui chưa bao giờ được huống gì biết đến hai từ hạnh phúc.từ lúc đó tui mới thấy là ngoại hình rất quan trọng.do tui k may mắn được xinh như người ta.nhưng ba mẹ mình sinh ra mình cho mình được sống trên đời là ơn lớn rồi.mình không thể trách sao ba mẹ sanh con ra mà con không được xinh đẹp như người ta.điều đó chỉ trách số tui không mai mắn thui.giờ thì hôn nhân tui cũng sắp tan vỡ.dù hoàn cảnh nhà tui khó khăn nhưng tui cũng muốn được nuôi con minh.tui thấy mọi người họ không may mắn được xinh đẹp nhưng họ có tiền thì họ muốn gì cũng được. Còn tui có tiền cho con uống sữa còn không có huống gi là đi làm đẹp.tui chưa bao giờ biết đến tự tin.nhìn người khác thui mà tui còn không dám.vì ánh mắt của tui mọi người sẽ cười.nói là nói chuyện với họ mà tui nhìn đi đâu.tui mặc cảm tất cả.gương mặt và cả vóc dáng.lúc nhỏ thì bạn bè trêu chọc tui là vịt xim rồi.vì đùi và mông tui to.qua một lần sinh con thi vóc dáng tui càng tệ càng xấu hơn.nhều khi tui thấy nhưng người họ không may mắn nhưng họ lại được cơ hội được thay đổi mình.giờ biết được cuộc thi này tui cũng mong mình có được cơ hội để thay đổi bản thân để tự tin thực hiện ước mơ và tìm được công việc để có thể kiếm tiền nuôi con và ổn đình cuộc sống cho bản thân.không thể cứ nhờ ba mẹ mãi được vì ba mẹ lớn rồi cũng già.mình không được cho ja mẹ thi thui sao bắt ba mẹ lo cho minh mãi đươc.tui thấy mọi người nói đúng.con đường dẫn đến thành công trước tiên là mình phải xinh đẹp. nhưng cũng phải có cố gắng nghị lực của bản thân nua.thà đẹp nhân tạo còn hơn xấu tự nhiên.cuộc thi này sẽ có rất nhều người chưa chắc gì tui đã được giải.nhưng dù có 1% cơ hội tui cũng muốn thử.tui có thể nói ra hoàn cảnh mình và đăng kí cuộc thi la tui thấy mình đã vượt qua mặc cảm của bản thân rồi.nếu tui không được thì tui cũng chịu vì số tui như vậy nhưng dù gì tui cũng cho mình cơ hội.tui cảm ơn vì mọi người đã đọc và nge tui nói về hoàn cảnh mình.hoàn cảnh của một người không may mắn và vì chữ nghèo mà chỉ dám mơ và ước.

Bình luận
X