LOADING IMAGES
da35912 - Nguyễn Thị Thùy Dung

Bạn ước muốn điều gì cho bản thân bạn? Với tôi, tôi chỉ mơ ước có được một khuôn mặt như bao nhiêu người bình thường thôi, nhưng sao điều đó lại xa vời thế nhỉ. Vì với điều kiện kinh tế gia đình tôi thì cả đời tôi cũng chẳng dám ước mơ mình sẽ được 1 cuộc phẩu thuật để thay đổi diện mạo của mình. Tôi lúc nào cũng mặc cảm tự ti với bản thân của mình hết. Tôi sợ nhất là phải đối diện với những chỗ đông người, lúc nào tôi cũng ở nhà, ngại ra đường lắm. Mẹ kể khi sinh tôi ra, mẹ khóc nhiều lắm, khóc cho đứa con của mình, khóc cho số phận bất hạnh mang đến cho gia đình 1 đứa con tật nguyền. Mọi người nói nên bỏ tôi đi, nuôi nó lớn lên cũng chẳng được lợi ích gì đâu, có khi lại còn khổ thêm. Nhưng với tình yêu của mẹ cha, 21 năm nay cha mẹ luôn là người bên cạnh tôi động viên tôi từng ngày.
Tuổi thơ của tôi là những tháng ngày sống chung với những lời nói ác ý của những người xung quanh, họ dè biểu, chê cười tôi. Đi học đối với 1 đứa trẻ là niềm hạnh phúc nhất, đến trường có thể vui đùa cùng các bạn. Nhưng còn tôi, đi học là 2 từ mà tôi sợ nhất. Tôi bị bạn học xa lánh, chỉ lủi thủi 1 mình, không ai chơi chung, chỉ vì khuôn mặt của tôi ư, nó có đáng sợ như vậy không. Về nhà tôi khóc với mẹ, tôi nói tôi sẽ không đi học nữa đâu, tôi muốn ở nhà. Mẹ chẳng la tôi lấy 1 tiếng chỉ ôm tôi vào lòng. Tôi biết lúc đó mẹ tôi cũng buồn lắm. Cũng từ đó tôi ý thức hơn được mình cần phải làm gì, tôi cũng không muốn mẹ phải buồn vì tôi nữa nên việc học lúc nào cũng được tôi đặt lên hàng đầu. Càng lớn những lời nói của những người xung quanh cũng chẳng đỡ hơn được tí nào, mà có lẽ càng lúc càng nặng nề hơn. Bạn có bao giờ bị người khác chế nhạo bạn vì khuôn mặt bạn có những khuyết điểm không? Đối với tôi chuyện đó ngày nào cũng xảy ra như ăn cơm vậy. “Con gái học nhiều làm gì, nhìn mặt nó kìa, cho nó học mai mốt ra trường ai mà nhận nó làm”, đó là những lời nói mà tôi phải chịu trong suốt quá trình học của mình đấy. Tôi buồn lắm, tôi không còn khóc trước mặt mẹ mình như lúc trước mà lại mỉm cười để chấp nhận mọi thứ. Người ta nói người càng cười nhiều thì chứa đựng nỗi buồn càng lớn. Tôi chỉ biết cười như 1 lời an ủi cho chính bản thân mình.Tôi biết dù tôi có làm gì đi nữa thì cũng không thay đổi được gì, miệng là của họ, họ nói gì mặc họ. Tôi trở nên ít nói, tự ti hơn, tính nết có vẻ trầm lặng hẳn đi so với mọi người. May mắn bên cạnh tôi còn được 1 vài người bạn hiểu tôi. Nụ cười của tôi cũng càng lúc càng nhiều hơn, không phải nụ cười để che giấu nỗi buồn nữa mà nụ cười của niềm hạnh phúc. Hạnh phúc khi đâu đó vẫn còn có người hiểu tôi cần gì, bên cạnh tôi những lúc tôi bế tắc.
Những khó khăn trăn trở lại lần nữa bắt đầu với tôi khi tôi học xong lớp 12, đó là việc tôi chọn ngành nghề phù hợp. Tôi sợ đủ thứ, vì việc gì cũng cần có 1giọng nói và 1 khuôn mặt ưa nhìn 1tí. Có những lúc tôi muốn từ bỏ tất cả nhưng chẳng biết động lực từ đâu mà luôn thôi thúc tôi phải cố gắng lên, tự an ủi mình làm được mà đúng không. Năm nay tôi đã trở thành sinh viên năm 3 của trường cao đẳng rồi, cũng không phải dễ dàng gì mà tôi có được như ngày hôm nay.
Tôi muốn tham gia cuộc thi “Diện mạo hoàn hảo” như 1 cơ hội để thay đổi diện mạo cho chính mình. Để tiếp tục thực hiện ước mơ của bản thân và có thể tự tin hơn, muốn mọi người có cái nhìn khác về mình.

Bình luận
X