LOADING IMAGES
da36207 - Lâm thị thúy quyên

Khi tôi sinh ra đã bị sứt môi . khi đó cha mẹ tôi đã mất rất nhiều công sức để có thể nuôi sống tôi . nhà tôi ở 1 nông thôn nên có thể người ta nhìn quen rồi cũng không thấy gì nhưng khi tôi lớn lên , đi học rồi đi làm tiếp xúc với nhiều người hơn ,lúc nào cũng tiếp nhận những ánh mắt ghét bỏ và khinh rẻ …. Họ không một ai muốn tiếp xúc và trò chuyện cùng tôi ,cười nhạo tôi … Dần dần tôi sợ phải tiếp xúc với ai đó , trò chuyện với họ phải thừa nhận những ánh mắt khác nhau ,sau đó thì tôi dần sống khép kín hơn và thực sự là không dám yêu ai . tôi luôn tự nói với mình rằng tôi là người may mắn vì có đầy đủ cha mẹ , em trai em gái ,cuộc sống rất bình lặng ở nông thôn nhưng có khi khóc thầm vì diện mạo . là con người ai không có ước mơ và ước mơ của tôi là được một lần được thay đổi diện mạo của mình . tôi chỉ ước người ta sẽ nhìn tôi bằng một ánh mắt bình thường , không kỳ thị và khinh rẻ cười nhạo

Bình luận
X