LOADING IMAGES
da39472 - Huỳnh Thị Bích Oanh

Từ lúc đi học cấp hai đã bị bạn bè chê bai. Đến lúc học phổ thông cũng không mấy tránh khỏi việc bị xa lánh vì ngoại hình kém xinh. Còn hay bị tụi con trai đồ hô răng. Đâu ai muốn sinh ra để bị người khác chê bai đâu. Mình cố nghĩ cố gắn học giỏi sau này có công việc tốt sẽ không bị coi thường. Nhưng rồi mọi chuyện đâu như ý muốn. Học xong mấy năm đại học cũng lấy bằng. Nhưng cũng vì ngoại hình không khá nên lại trượt rất nhiều hồ sơ. Chẳng còn dám xin vào các công ty to nhỏ. Vì biết sẽ chẳng đến lượt mình. Rồi cũng cố gắn tìm việc gì đó để trang trãi cuộc sống. Hăng hái cầm hồ sơ vào nộp một cửa hàng bán lẻ điện thoại nhỏ. Hi vọng công việc này cũng không cần ngoại hình quá cao. Nhưng may mắn chẳng vẫy chào. Chủ tiệm cầm hồ sơ và trả. Em có hỏi lí do tại sao?? E không đạt được?? Chủ tiệm lắc đầu và nói: nhìn mặt không sáng sủa lắm. Lại thất bại vì khuôn mặt vốn chẳng có tý nét nào ưa nhìn. Muốn có một công việc thôi sao khó quá vậy?? Bây giờ học đại học ra. Tốn công sức bản thân gia đình cha mẹ. Nhưng vẫn chỉ đi phụ quán ăn gần cả năm trời. Con xin lỗi ba mẹ vì một đứa chẳng làm được tích sự gì? Mong các sĩ giúp em có tự tin và động lực vào cuộc sống hơn. Em muốn sống cuộc sống của một đứa con gái

Bình luận
X