LOADING IMAGES
DA35054 - Đinh Thị Hồng Liên

Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở vùng quê miền núi. Em là con gái duy nhất trong nhà nhưng là có khuôn mặt không xinh sắn, ngoại hình không đẹp. Nhìn biết bao cô gái ngoài kia xinh đẹp là thế, em cảm thấy tủi thân rất nhiều cũng vì xấu nên em đã để tuột biết bao cơ hội. Nhiều lúc em tự an ủi mình rằng: cố gắng học hành sau này đi làm thật chăm chỉ để có tiền sửa sang lại nhan sắc. Nhưng cuộc sống không giống cuộc đời, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng như ta nghĩ, mà nó cũng không phẳng lặng như mình mong muốn. Ngay từ ngày đi học tiểu học, các bạn đã chê bai và các bạn đã chê bai và không muốn chơi cùng em, chỉ vì em có một vết bớt ở tay. Đến năm em học cấp hai và cấp ba cũng vậy, các bạn cũng không chơi cùng chỉ có 1-2 bạn thôi, thậm chí không muốn ngồi cùng bàn với em, em thấy tủi thân vô cùng. Sau này học xong lớp 12, em đi học Cao Đẳng Dược Phú Thọ, ra trường e đi xin việc rất nhiều nơi, các hiệu thuốc tư Nhân có chỗ họ trả lời luôn là không nhận, có chỗ nhận hồ sơ và nói sẽ trả lời sau. Chờ mãi, chờ mãi đến vô vọng, em tự hỏi: sắc đẹp với con người quan trọng vậy sao? Cuối cùng em quyết định đi học mầm non, tốt nghiệp ra trường với tấm bằng khá trên tay, cũng như bao cô gái khác, em làm hồ sơ đi xin việc, mãi mới có trường nhận, nhưng chỉ làm được một thời gian dài nhất khoảng 2-3 tháng có giáo viên mới đến xin việc là họ lại cho em nghỉ. Quá căng thẳng với cuộc sống bon chen ở Hà Nội, em về quê và có anh bạn học cùng trên em 1 khoá đến tìm hiểu, sau một thời gian chúng em đi đến hôn nhân và về chung sống với nhau. Niềm hạnh vỡ òa khi em được làm mẹ của hai con… Cũng từ đây chồng em rở chứng chơi bời, rượu chè bê tha say xỉn, đánh vợ chửi con, suốt ngày chê vợ xấu, và nói em chỉ được cái trước sau như một ( chê em ngực bé, ngực lép). Anh ý nói 1 câu làm e đau đớn đến tận hôm nay: em lừa anh… Nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến, anh ý bỏ em để chạy theo người con gái khác xinh đẹp hơn em. Lúc này em thấy mọi thứ như quay cuồng và sụp đổ trước mặt em, chúng em ra toà và mỗi người nuôi một đứa con. Đứa có bố thì ko có mẹ, đứa có mẹ thì không có bố, gia đình tan đàn xẻ nghé, nhìn con thơ mỗi đứa một nơi mà em tan nát cõi lòng. Gạt đi dòng nước mắt, cất nỗi đau vào lòng và tự hứa với mình rằng sẽ cố gắng đi làm kiếm tiền để đón cả hai con về ở cùng cho có chị có em. Nhưng trớ trêu thay, em đi làm công việc không ổn định, lúc rửa bát cho quán ăn, lúc làm nhân viên phục vụ bàn.. Việc gì cũng từng nếm trải, nhưng nuôi 1 đứa ăn học cũng chật vật. Tháng nào cô giáo cũng phải nhắc đóng tiền. Nhiều lúc con về bảo mẹ : mẹ ơi, mẹ đóng tiền học cho con, cô giáo nhắc nhiều con xấu hổ lắm. Tiền học cho con, em còn khó xoay, lấy đâu ra tiền mà phẫu thuật thẩm mĩ chứ. Cuộc sống tạm bợ này đây mai đó, em quyết định đi học du lịch xem có thay đổi được vận may của mình không, học xong đi làm em mới biết đấy là nghề sai lầm nhất mà em đã chọn vì làm du lịch nhất là hướng dẫn viên như em thì sắc đẹp là yếu tố quan trọng nhất. Kiến thức du lịch thì em nhiều nhưng ngoại hình thì khiêm tốn. Có 1 kỷ niệm mà chắc cả cuộc đời này em không bao giờ quên được: có lần đang đi hướng dẫn đoàn khách thăm quan du lịch, một anh khách yêu cầu thay hướng dẫn viên, ko thích hướng dẫn viên du lịch xấu như em. Chỉ tại ngoại hình ko đẹp, khuôn mặt không xinh mà em nhận lại bao nhiêu tủi hờn, nhục nhã. Lúc đó em chị muốn độn thổ cho khỏi xấu hổ thôi. … Em đành phải đón xe về một mình và nhường chỗ cho 1 hướng dẫn viên khác xinh đẹp hơn em. Sao ông trời lại bất công đến vậy… Có lúc em muốn buông xuôi tất cả, không thiết sống nữa, nhưng vì nghĩ đến con nên em cố gắng vượt qua… Hôm qua, tình cờ đọc được thông tin này em vui lắm, niềm vui như vỡ oà, e muốn hét thât to cho ông trời nghe thấy để cho em có được một cơ hội dù là rất khó thành, nhưng bỗng chị em lại thấy xa vời quá. Em định đăng ký luôn nhưng nghĩ chắc cơ hội sẽ không đến lượt mình đâu. Đến đêm đi ngủ, em ko sao ngủ được, thấy hồi hồi, thấy như có cái gì thôi thúc, em nghĩ cơ hội hiếm hoi như thế sẽ khó có lần thứ hai nên em phải nắm bắt không để nó tuột khỏi tay, em ngồi dậy và đăng ký dự tuyển. Nếu được là người may mắn thì thật sự không còn gì vui hơn nữa, nếu không được cũng không sao để mình không phải hối tiếc. Từ bé đến giờ niềm vui, sự may mắn đều bỏ rơi, hạnh phúc không mỉm cười với em. Em hy vọng ước mơ của em lần này sẽ trở thành hiện thực, em muốn thay đổi diện mạo của mình một chút, vì khuôn mặt em nhỏ và dài, mắt hơi nhỏ, răng khập khễnh, ngực không có, ngoại hình xâú….em rất tự ty về điều đó, em muốn thay đổi để mình được đẹp hơn, để mọi người xung quanh khỏi nhìn em bằng ánh mắt miệt thị như vậy và để em có một diện mạo khác ưa nhìn sẽ dễ dàng xin được một công việc ổn định để nuôi con, em nghĩ mình là người đăng ký dự tuyển nhiêù tuổi nhất nên cơ hội sẽ ít hơn các bạn nhỏ tuổi. Nhưng dù sao đi nữa em vấn muốn được nuôi ước mơ này… Nếu em không là người may mắn thì em cũng xin chúc các bạn gái có hoàn cảnh như em hãy mạnh mẽ lên nhé, chúc cho các bạn sẽ đạt được ước mơ trong cuộc sống…. Cuối cùng em xin thay mặt tất cả mọi người,thay mặt các chị em đăng ký dự tuyển, xin gửi lời chúc sức khỏe và lời cảm ơn chân thành nhất đến Bạn Tổ Chức, đội ngũ y bác sĩ, và các anh chị trong thẩm mỹ viện Đông Á đã cho chúng em được mơ ước, được thay đổi cuộc đời, được hy vọng dù chỉ một lần dẫu biết rằng mơ ước đó khó thành hiện thực. . Em xin chân thành cảm ơn ạ…

Bình luận
X