LOADING IMAGES
DA35271 - Đào Thị Trang

Từ năm 5 tuổi khi biết nhận thức về ngoại hình của mình e đã luôn mặc cảm, tự ti với bạn bè xung quanh khi trên cổ e là vết sẹo dài và cái hõm trên cổ. Mẹ từng nói rằng ngày xưa con bị viêm tuyến nước bọt, để chữa bệnh cho con bố mẹ vất vả vay mượn ngược xuổi để đủ tiền đưa con ra bệnh viên Việt Đức mổ. Con sống khoẻ mạnh là niềm vui lớn nhất của bố mẹ rồi. Những lúc đó chỉ biết ôm mẹ mà khóc, giấu mọi nỗi niềm tủi hổ mà các bạn trêu ghẹo vào lòng. Đi học e luôn bị bạn bè trêu trọc, có đứa gọi là con sẹo, có đứa gọi là con rết trên cổ. Những lúc đó chỉ biết trốn vào 1 góc và khóc thầm. Những năm đi học e rất ngại tiếp xúc với những bạn bè mới, ngại đến gần và nhất là cái ánh mắt xăm xoi vào cổ có cái vết sẹo dài và cái hõm sâu. Rồi năm học lớp 8, e rất muốn tham gia vào đội văn nghệ của trường. Sau bao ngày cố gắng, luyện tập chăm chỉ múa, hát những tưởng công lao của mình được đền đáp xứng đáng. Nhưng cô giáo đã đáp lại lòng mong mỏi đó bằng câu nói lạnh ngắt : cô cần những bạn xinh đẹp và tự tin. Cứ như thế suốt 20 năm đi học e luôn mang trong mình nỗi mặc cảm, tự ti về khiếm khuyết của bản thân. E luôn sống khép kín, không dám giao tiếp và tự tin thể hiện mình.Luôn che dấu vết sẹo và cái hõm bằng những chiếc khăn hoặc cái áo cao cổ.Lúc nào trong lòng e cũng mang 1 nỗi khát khao được bình thường như bao người khác, được 1 lần kiêu hãnh mà ngẩng cao đầu, được 1 lần búi tóc lên như bao người con gái khác. Cái ước mơ nhỏ nhoi đó không biết bao giờ mới có thể thực hiện được. E tham dự bài thi này mong muốn các bác sĩ của Bệnh Viện thẩm mĩ Đông Á mang lại may mắn đầu tiên trong đời của e và giúp e thực hiện ước mơ được tự tin là chình mình.

Bình luận
X