LOADING IMAGES
DA30990 - Cao Thị Oanh

Tôi 24 tuổi và từng muốn phát điên vì sự bất lực của mình. Tôi bất lực với chính mình và với những tổn thương mà xã hội đổ dồn vào mình. Tôi không được dễ nhìn, mà chính xác là…xấu.
Hồi còn bé, bạn bè trêu trọc tôi mỗi khi đi học về. Lúc đó chỉ hiểu là bạn bè trêu nhau chứ chẳng nghĩ được gì sâu xa. Tôi mặc kệ. Nhưng khi lớn dần lên thì mọi chuyện không đơn giản chỉ là mấy câu đùa giỡn như tôi tưởng mà đó là một ranh giới rất lớn giữa thế – giới – của – tôi và thế – giới – của – mọi – người. Càng ngày càng xa và tôi có cảm giác mọi người đang dần đẩy mình ra xa.Năm tôi 5 tuổi, tôi là đứa khác biệt với bạn bè. Những người bạn cùng lớp đã khiến tôi ý thức điều đó. Tôi vô tư vì không hiều gì.
Năm tôi học cấp 2 trường chuyên, bạn bè tế nhị chỉ nói sau lưng, người không thích tôi thì trêu trọc tôi. Tôi hiểu nhưng mặc kệ vì tôi còn học,
Và thời điểm tôi ý thức đầy đủ về ngoại hình của mình cũng đến. Đó là những năm tháng xa nhà học đại học. Bạn bè quen thì ít, lạ thì nhiều. Người ta dùng cảm quan để đánh giá nhau nhiều hơn. Tôi khóc nhiều hơn, nhưng khóc không ai biết. Bạn tôi an ủi, tôi hiểu chỉ có những người là bạn tôi mới ở bên tôi. Nhưng dù an ủi thế nào thì sự thật vẫn là sự thật. Xã hội cũng không thay đổi gu đánh giá sắc đẹp hay sẽ nâng niu những đứa như tôi. HỌ THÍCH NGƯỜI XINH. Thế đấy.
Sau khi ra trường, tôi cũng xin việc như bao người khác.Và những tủi hờn cũng từ đó mà dâng lên. Gia đình không thể ngăn những người lạ phán xét tôi, bạn bè tôi cũng chẳng phải đồng nghiệp để sát cánh cùng nhau. Tôi tự chiến đấu một mình. Những tháng ngày đầu tiên sau khi tốt nghiệp là một chuỗi những vô vọng và mặc cảm. Tôi gửi hồ sơ khắp nơi nhưng không nơi nào nhận dù khi đọc yêu cầu thì không công ty nào yêu cầu ngoại hình. Tôi từng muốn thi vào ngân hàng và cũng thử nộp hồ sơ nhưng đến khi được gọi vào phỏng vấn thì ban tuyển dụng chỉ nhìn tôi rồi hỏi vài câu lấy lệ. Đến giờ tôi vẫn nhớ khi một chị hỏi anh Trưởng phòng có muốn hỏi gì nữa không, anh ấy chỉ cười và nói không. Và tất nhiên, tôi trượt. Tôi cũng nộp hồ sơ nhiều ngân hàng nhưng nơi nào cũng vậy, nhiều nơi tôi còn không qua được vòng hồ sơ. Trầy trật mãi, tôi được người quen giới thiệu vào làm ở công trường Yên Phong, Bắc Ninh. Công việc ở đây áp lực và “sương gió” hơn nhiều những công việc tôi từng mơ ước nhưng không sao, miễn có tiền để lo cho bản thân là tôi vui rồi. Nhà tôi không có điều kiện, còn 3 đứa em vẫn đang đi học nên không thể cho tôi đi phẫu thuật chỉnh lại khuôn mặt được. Cơ hội cũng vì thế gần như không còn với một đứa như tôi. Giờ đi làm, mọi người lịch sự hơn nhưng tôi vẫn biết có người nói sau lưng tôi” sao nó xấu thế?”. Đó là từ một người đi trước trong công ty. Đáng buồn là từ một người mà tôi luôn tin tưởng và quý mến. Tôi chợt nghĩ, nếu tôi xinh hơn thì mọi người có yêu thương tôi thật lòng? Tôi chẳng cần gì nhiều, chỉ mong một cuộc sống như bao người khác, có cao quá ư? Khi biết được người đó nói thế, tôi trốn trong nhà vệ sinh công ty khóc một buổi chiều. Khóc nhiều vì người khác rồi nhưng từ người mà mình yêu quý thì là lần đầu tiên. Hình như nước mắt có vị đắng….Dưa hấu xanh vỏ đỏ lòng, chẳng lẽ con người cũng thế sao? Không thể dùng tình cảm chân thành mà đối đãi với nhau sao? Tôi chẳng mong gì cao sang, chỉ mong một cuộc sống như bao người khác. Tôi cũng có ước mơ, có hoài bão nhưng cuộc sống có vẻ như đang đóng sầm trước mặt tôi. Tôi vẫn cười, vẫn làm việc. Vết thương ngoài ra sẽ lành nhưng những tổn thương trong lòng thì khi lành vẫn còn sẹo. ôi đã không tin vào mắt mình khi nhìn thấy thông báo về chương trình nhân đạo “Diện mạo hoàn hảo” này trôi trên mạng xã hội. Tôi muốn một lần được là mình, được đứng lên nói lên những suy nghĩ của mình với mọi người. Cảm giác như có ai đó nói với tôi “đã đến lúc rồi, hãy làm những gì mình muốn, hãy thực hiện những ước mơ còn dang dở”. Tôi không kỳ vọng xinh đẹp hơn người, chỉ mong được như những người khác. Tôi cần ước mơ của mình và tôi cần sự giúp đỡ của Chương trình. Tôi thực sự mong chờ hồi âm của Chương trình để biết rằng tôi không bị bỏ rơi giữa cuộc sống này. Cảm ơn đã lắng nghe những tiếng lòng của một – đứa – xấu – xí.

Bình luận
X