LOADING IMAGES
DA29956 - BÙI THỊ THU

Thân ái chào các anh chị ở thẩm mĩ viện !
Em tên là Thu, một cô gái 22 tuổi . Khi biết tại thẩm mỹ đang có chương trình thẩm mỹ miễn phí dành cho những người tự ti về nhan sắc của chính bản thân mình, em vẫn đang đang đắn đo có nên viết đơn đăng kí dự thi không bởi bản thân em suy nghĩ có biết bao nhiêu người còn có hoàn cảnh éo le hơn mình thì với bản thân khiếm khuyết này đã là gì. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của mình em nhưng khi sống trong cuộc sống xã hội bây giờ thì ngoại hình là yếu tố không thể thiếu, nó giống như chi phối mọi chuyện của mình không như mình mong muốn .
Khi còn nhỏ vẫn là những suy nghĩ non nớt chưa biết gì nhiều vẫn cắp sách đi học bình thường như bao bạn bè khác. Lên cấp 2, cấp 3 vẫn đi học bình thường nhưng khác ở đây đã tự ý thức được về ngoại hình là gì nhưng vẫn cho là chuyên nhỏ vì bạn bè có chọc “ đồ con răng hô”, hay “ mi nạo được dừa đó thu “ thì vẫn cười cho qua chuyện chỉ nghĩ bạn bè chọc cho vui thôi mà .
Nhưng rồi khi đi học cao đẳng đến một vùng đất mới Đà Nẵng được trở thành một tân sinh viên của một trường cao đẳng với bao ước mơ bao hoài bão . Nhưng trái ngược đó là biết bao tủi nhục mà em không ngờ xảy ra với em và cũng không biết tâm sự với ai Đây là lần đầu tiên em kể ra .Nhà em cũng không khá giả bố em mất khi em học lớp 12 chỉ còn mẹ nuôi 3 đứa em đi học và một người chị đã lấy chồng. Trước khi bố mất nhà em cũng vay mượn tiền chữa bênh cho bố nhưng bố không qua khỏi lại thêm nợ nần chồng chất bậy giờ lại nuôi em đi học . Biết vậy nên em gắng học tiện thể kiếm việc làm thêm. Nhưng giờ mới biết đâu dễ gì khi mình không có ngoại hình thấy chỗ đâu tuyển cũng thấy yêu cầu “ngoại hình “ thấy vậy cười trừ đi qua không dám xin. Sau này em đi làm thêm café với một bạn nhìn dễ thương cùng ở trong phòng kí túc xá. Thấy bạn đẹp gái hay có nhiều khách xin số đt mua đồ ăn đến, tặng quà mà mình thì ….Em cảm thấy ghen tị nhưng chỉ biết để trong lòng. Hay ngày lễ mấy bạn trong phòng đi chơi , mình chỉ ở nhà tắt đèn không có ai rủ đi mà chỉ biết khóc 1 mình .Nhiều khi chỗ dựa để em không tự ti với khuyết điểm của mình là gia đình , em vẫn nhớ có lần mẹ hỏi có ai yêu chưa em cười trừ “ xấu thế này ai yêu “ mẹ bảo thôi gắng khi nào mẹ có tiền hay đi làm rồi tích góp tiền đi sửa lại răng nhưng chỉ là ước mơ xa vời.Em vẫn nhớ mỗi lần chụp ảnh với bạn mình không dám cười với hàm răng này bạn bè hay chọc “ thấy con thu chụp hình toàn 1 kiểu mặt “ có ai hiểu em đâu cũng muốn tự tin thoải mái cười như các bạn nhưng đâu dễ gì. Em chỉ biết để trong lòng với những suy nghĩ mà khó thực hiện được .Đây chỉ là một số chuyện còn nhiều chuyện em trải qua làm em chỉ biết câm nín, xấu hổ không muốn kể suốt những năm qua .
Xong 3 năm cao đẳng cũng với tấm bằng giỏi ước mơ kiếm việc làm tự nuôi bản thân đã đến. Nhưng cũng rồi thấy chỗ nào tuyển cũng cần kinh nghiêm sinh viên ra trường lấy đâu ra hay cần ngoại hình thì không bao giờ em dám nộp dù chỉ một lần . Cứ nghĩ chỉ cần bản thân cố gắng thì sẽ được nhưng xã hội này đâu dễ với những người như em, có lẽ nó luôn khắt khe đưa ra một cái tiêu chuẩn là ngoại hình đối với ai muốn sống với nó .Mơ ước làm về du lịch của em cũng gác lại em chỉ dám làm những công việc không liên quan đến ngành nghề, đơn giản là không yêu cầu ngoại hình. Em cũng có suy nghĩ kiếm tiền nhiều vào rồi đi thẩm mỹ lại răng nhưng cuộc sống còn chưa lo đủ, điều kiện gia đình không có với số tiền nợ nần lớn thì với chi phí thẩm mỹ này làm sao mà đủ .
Vì vậy khi biết thẩm mỹ viện đang có chương trình này dù biết cơ hội chắc chắn sẽ khó đến với bản thân em nhưng chỉ là 1 % nhỏ thôi em cũng muốn thử .Vì bản thân em vì tương lai của em sau này. Với 1 cô gái trẻ em không muốn sống như trước đây nữa luôn tự ti với bản thân luôn sống trong nước mắt , không muốn bỏ đi ước mơ liên quan đến ngành của mình nữa. em muốn có cơ hội “ thay đổi nhan sắc – nắm bắt tương lai” .
Nên em mong anh chị có thể trao cho em 1 cơ hội .
Em xin cảm ơn ! â

Bình luận
X